Kết quả tìm kiếm cho "vị yêu thương trong từng bữa ăn"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1365
Những bữa ăn đậm đà, nhiều thịt mỡ, dưa muối, đồ chế biến sẵn; những cuộc vui nâng ly liên tục; những đêm ngủ muộn... trong kỳ nghỉ Tết Nguyên đán đều tác động trực tiếp đến hệ tim mạch.
Thị trường hàng hóa đã bắt đầu “vào guồng” trở lại bình thường trong ngày mồng 6 Tết; nguồn cung được khơi thông mạnh hơn, hệ thống phân phối hiện đại đồng loạt mở cửa, nguồn cung hàng hóa dồi dào.
Giữa trùng khơi mặn mòi, những mầm xanh vẫn bền bỉ vươn lên, làm nên diện mạo xanh mát của Trường Sa hôm nay. Đó không chỉ là thành quả của sự kiên nhẫn, mà còn là minh chứng sinh động cho sức sống con người giữa thiên nhiên khắc nghiệt.
Ở nơi địa đầu Tổ quốc, khi những dãy núi trùng điệp của miền cực Bắc dần khép lại, những bắp lúa đã về kho, ngô đã phơi khô trên gác bếp, một năm lao động nhọc nhằn, Tết lại lặng lẽ gõ cửa từng nếp nhà người Dao. Không ồn ào, không phô trương, Tết đến bằng sự lắng lại của núi rừng, bằng bếp lửa đỏ hồng giữa gian nhà, bằng mùi hương trầm quyện trong sương sớm, và bằng niềm tin bền bỉ vào tổ tiên, vào mạch sống đã nối dài qua bao thế hệ.
Trong xã hội hiện đại, đặc biệt trong các gia đình trẻ, Tết đang được tái định nghĩa, chuyển từ "ngày của những quy tắc bất di bất dịch" sang "ngày của cảm xúc và sự tiện nghi."
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Mỗi độ xuân về, khi phố phường rực rỡ sắc mai, sắc đào, khi những chuyến xe nối dài đưa người con xa quê trở về sum họp, thì phía sau không khí rộn ràng ấy là sự lặng thầm cống hiến của lực lượng Công an nhân dân - những người luôn gác lại niềm vui riêng, chưa khi nào có cái Tết trọn vẹn cho riêng mình, bởi nhiệm vụ giữ gìn bình yên cho xã hội luôn được đặt lên trên hết.
Mỗi dịp Tết đến, truyền thống “Mùng 3 Tết Thầy” lại được khơi dậy mạnh mẽ, trở thành sợi dây kết nối các thế hệ. Dù nhịp sống hiện đại có nhiều thay đổi, nhưng đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” vẫn vẹn nguyên giá trị qua những cuộc thăm hỏi thâm tình. Hình ảnh học trò cũ quây quần bên thầy cô không chỉ là nét đẹp văn hóa, mà còn là minh chứng cho sự thành công của sự nghiệp “trồng người”.
Học cách “điều khiển” trình tự và lựa chọn thức ăn để không phải kiêng khem quá mức, ít gây “sốc” cho đường huyết và mỡ máu.
Không phải ngẫu nhiên mà những con bò hay ngựa ngoan ngoãn vâng lời chủ. Để có được phản xạ này, chúng phải trải qua thời gian dài huấn luyện gian khổ, với sự kiên trì, đam mê của những tay nài...
Trên Côn Đảo, có những cây bàng già đứng lặng giữa gió mặn. Lá bàng dày, bóng bàng rộng, chở che từng bậc thềm đá, từng lối đi quanh các trại giam, như thể một thời đau đáu vẫn còn neo lại. Người ta bảo, bàng là “cây của đảo”, nhưng với nhiều người Nam Bộ, bàng còn là một dấu mốc ký ức: Nơi Bác Tôn từng sống những tháng năm bị giam cầm, nơi ý chí không chịu khuất phục được giữ kín như một ngọn lửa.
Toàn tuyến biên giới An Giang có 3 cửa khẩu quốc tế (Vĩnh Xương, Tịnh Biên, Hà Tiên), 3 cửa khẩu chính và 1 cửa khẩu phụ, trong đó, Cửa khẩu quốc tế Tịnh Biên giữ vai trò như “mạch nối” khi liên thông quốc lộ 91 (Việt Nam) với quốc lộ 2 (Campuchia) dẫn về thủ đô Phnom Penh (Campuchia).